Nhớ lời Phật dạy: Hiếu thảo với cha mẹ là cái gốc để làm người lương thiện

Nhớ lời Phật dạy: Hiếu thảo với cha mẹ là cái gốc để làm người lương thiện

Đừng đợi kiếp sau mới quan tâm bố mẹ, đừng đợi bố mẹ mất đi mới bày mâm cao cỗ đầy để làm giỗ, bởi vì lúc đó bố mẹ cũng không thể ăn được nữa…

Hãy trưởng thành mà đừng vô tâm với bố mẹ, người đã sinh thành và nuôi dưỡng mình. Trên đời này cha mẹ thương bạn vô điều kiện, trong khi đó những người khác thì phải có điều kiện mới thương bạn.

Bởi thế nên đời người, phải lấy chữ Hiếu làm gốc, sống phải biết trước biết sau, lúc nào cũng yêu thương, hiếu thuận với cha mẹ của mình. Nhiều người lúc nào mải kiếm tiền, mải sống tử tế với người ngoài nhưng lại quá khắt khe, ít thể hiện tình cảm với người thân của mình, nhất là bố mẹ.

Bố mẹ già cả rồi, điều mà họ mong chờ nhất không phải là hàng tháng con gửi tiền về cho mình, cũng không phải cho mua cho mình những thứ đắt tiền. Điều bà bậc bố mẹ nào cũng mong ngóng đến đỏ cả mắt đó chính là con cháu về nhà, cùng quây quần bên mâm cơm ấm cúng của gia đình.

Đã bao lâu rồi bạn chưa về nhà? Đã bao lâu bạn chưa gọi điện hỏi thăm bố mẹ? Có phải bạn cứ nghĩ rằng mình còn nhiều thời gian để về thăm bố mẹ không? Không còn nhiều nữa đâu, một năm bạn về thăm nhà 1 lần, tính ra thì 10 năm nữa cũng chỉ là 10 lần…vậy thì bạn còn được gặp bố mẹ 10 lần, có khi là ít hơn. Bởi cuộc đời này ai nói trước được điều gì, tốc độ già đi của bố mẹ là điều mà chúng ta không thể can thiệp được. Nhưng khiến bố mẹ hạnh phúc, không cô đơn lúc về già thì mỗi đứa con như chúng ta đều phải làm được.

Phận làm con đừng oán trách bố mẹ chậm chạm, lề mề khi về già. Cũng đừng trách họ ăn cơm là rơi vãi khắp nhà, cũng đừng trách họ trí nhớ lúc nhớ lúc quên. Bởi vì bố mẹ già rồi, không thể khỏe mạnh và tinh anh được như trước nữa.

Nếu một ngày bạn thấy trong bếp mẹ dọn không còn sạch như trước. Nếu một ngày bạn nhìn thấy những món ăn mẹ nấu không còn sạch sẽ cầu kỳ nữa. Nếu một ngày bạn thấy nồi niêu xoong chảo không còn sáng bóng nữa.

Nếu một ngày bạn thấy hoa và cây cảnh của cha đang dần bị bỏ rơi, nếu một ngày bạn thấy tủ quần áo bị bao phủ đầy bụi. Nếu một ngày bạn thấy rằng mẹ nấu ăn quả thực quá mặn, nếu một ngày bạn thấy rằng cha mẹ thường quên tắt đèn, nếu một ngày bạn tìm thấy những thói quen của cha mẹ không còn nữa, hay là khi họ không còn muốn đi tắm mỗi ngày.

Nếu một ngày bạn thấy rằng cha mẹ không ăn được trái cây giòn và rau xanh nữa. Nếu một ngày bạn thấy rằng cha mẹ thích ăn rau nấu nhừ một chút. Nếu một ngày bạn thấy rằng cha mẹ thích ăn cháo. Nếu một ngày bạn thấy rằng những hành động và phản ứng của họ chậm hơn rồi.

Nếu một ngày bạn nhìn thấy khi ăn cơm cha mẹ ho không ngừng, đừng lầm tưởng rằng họ đang bị cảm mạo hay bị ho thông thường. Nếu một ngày bạn thấy họ không còn thích ra ngoài… Thì bạn hãy nhớ rằng bạn buộc phải chấp nhận cha mẹ của mình đã già, họ thực sự đã đến lúc cần sự quan tâm, chăm sóc của con cái rồi.

Nếu bạn quá bận rộn với công việc không thể ở nhà 24/24 để lo cho bố mẹ được thì hãy tìm một người nào đó để chăm sóc cho họ, và hãy thường xuyên quan tâm đến họ, không để họ cảm thấy bị bỏ rơi. Đừng đợi kiếp sau mới quan tâm bố mẹ, đừng đợi bố mẹ mất đi mới bày mâm cao cỗ đầy để làm giỗ, bởi vì lúc đó bố mẹ cũng không thể ăn được nữa, không thể nhìn thấy sự quan tâm của bố mẹ nữa.

Là con cái, hãy trưởng thành mà đừng vô tâm với bố mẹ, người đã sinh thành và nuôi dưỡng mình.